TRANG CHỦ / Blog du lịch / Ấn tượng Sài Gòn – Thành Phố Hồ Chí Minh - Thật đặc biệt trong tôi

Ấn tượng Sài Gòn – Thành Phố Hồ Chí Minh - Thật đặc biệt trong tôi

Trong những lần trò chuyện với trang Sagota.vn  khi biết thương hiệu bia Sagota được Hiệp hội Du lịch Việt Nam công nhận là Bia của Du lịch Việt Nam, ông Roberto Baratella – một doanh nhân người Ý đang sống tại Barcelona (Tây Ban Nha), bày tỏ ông vô cùng yêu thích Việt Nam, đặc biệt là Sài Gòn – Thành phố Hồ Chí Minh.

“Tôi thật sự phải lòng Việt Nam và gần như khi có điều kiện là đến Việt Nam, đi thăm thú khắp nơi, nơi nào cũng để lại ấn tượng vô cùng đẹp”, ông Roberto nói với chúng tôi.

Lần qua Việt Nam của ông gần đây nhất là tháng 5/2018 và mới đây ông lại nhắn tin rằng đang chuẩn bị thủ tục để cuối tháng 8 này lại sang Việt Nam và dẫn theo cả cha của ông.

Ông thích thú kể về những ấn tượng ban đầu khi đến Việt Nam khiến ông phải liên tục quay lại đây và mong muốn thu xếp được có thể ở lại sinh sống tại Việt Nam. Trang Sagota.vn đã ghi nhận lại những cảm nhận này.
 

HỚP HỒN VÌ VẺ ĐẸP CỦA SÀI GÒN VÀ NGƯỜI SÀI GÒN


Nói về những địa điểm đáng nhớ với tôi khi đến Việt Nam thì Thành phố Hồ Chí Minh, gọi theo cách thân thuộc là Sài Gòn, chính là một trong số đó.  Cũng chính từ Sài Gòn, tôi đã có những trải nghiệm đáng nhớ cùng bạn bè, lắng nghe những câu chuyện đầy huyền bí, và tôi đã thường xuyên trở lại đây trong thời gian gần 2 năm qua. 
 

Lần đầu tiên đến Sài Gòn, tôi như bị choáng ngợp trước những dòng người và xe cộ chen chúc và thoạt nhìn thấy có vẻ hỗn loạn nhưng khung cảnh lại rất đẹp, đặc biệt là nắng ấm và các quán ăn rất nhiều.

Tôi được nhân viên tại khách sạn khuyến cáo ra đường cẩn thận xe cộ và tiền bạc, không được mang iphone ra sử dụng vì có thể bị cướp giật, khiến tôi cảm thấy rất bất an. Tuy nhiên, đáp lại lời phàn nàn lo lắng của tôi, những người bạn của tôi ở đây chỉ bảo tôi rằng hãy cứ đi và trải nghiệm, nhiều điều thú vị sẽ mở ra. Thực tế những lần sau đó đến Sài Gòn tôi đã có thể đi xe máy “ôm” một cách thoải mái. 

Và quả thật, tôi nhận ra mình đã nhanh chóng làm quen được với cái ồn ào và đông đúc xe cộ khi có thể tham gia giao thông, ngồi xe máy mà không thấy sợ. Dường như, người Sài Gòn rất linh hoạt khi tham gia giao thông, họ cũng đã quen để xử lý những gì có thể xảy ra nên mọi thứ rồi cũng bình thường. Tôi có thể đi bộ và bằng qua đường, di vào chợ và vòng vèo trong những con hẻm quanh khu vực chợ Bến Thành.  
 

Thật sự nếu tiếp xúc kỹ với Sài Gòn, tôi cho rằng các du khách sẽ thấy rằng bên cạnh những con đường nhộn nhịp và tấp nập vốn có là những góc phố với phong cách rất bình dị và đời thường. Và khám phá những con hẻm nhỏ, với những sinh hoạt rất hay, từ các quán cà phê, quán ăn, làm móng tay, bán quần áo thời trang… cực kỳ nhộn nhịp và thân thiện. Có nhiều quán hay shop bán hàng được giữ nguyên vẻ xưa cũ, với những hàng gạch vuông vuông, màu sắc cũ kỹ, có thể là ngồi ở cái bàn chính là chiếc máy may xưa, bày trên đó là cây đèn bão, cái cạp lồng 3 ngăn mang cơm theo ăn thời bao cấp…

Dù sống ở một thành phố lớn, nhưng người dân Sài Gòn lại rất thân thiện và mộc mạc. Họ luôn có một góc nhìn rất thảnh thơi và bình thản dù cho công việc hằng ngày có vất vả. Họ thường bày tỏ suy nghĩ của mình một cách thẳng thắn và thật lòng nhất dù có người vì vậy mà không thích điều ấy. Thế nhưng, với nhiều người Sài Gòn thì cho rằng đó là cách tốt nhất để mọi người hiểu nhau hơn, và tôi cũng đồng ý với quan điểm này.

Người Sài Gòn cũng rất hào phóng và tốt bụng. Tôi đã thấy họ làm rất nhiều bình trà đá và đặt tại nhiều nơi trên đường để giúp đỡ những người bán hàng rong, hoặc những người đi đường đang khát nước và mệt mỏi. Khi đang đi bộ, bạn cần hỏi gì về hàng quán hay con đường cần thiết để trở về khách sạn, thì sẽ được một ai đó biết tiếng Anh chỉ bảo tận tình. Bản thân tôi cũng được những người bạn Việt Nam ở đây giúp đỡ rất nhiều trong công việc kinh doanh của mình. Họ nhiệt tình, thân thuộc như những người trong gia đình vậy.

Đúng như những người bạn đã nói, người ta chỉ có thể hiểu về Sài Gòn khi chịu khó giành thời gian đi và trải nghiệm. Chính vì vậy, tôi đã quyết định dành nguyên cả ngày chủ nhật đi thăm thú một số nơi đáng chú ý trong thành phố này, với sự giúp sức của một người bạn Việt sống tại đây.
 

Chuyến hành trình của chúng tôi đã bắt đầu ngay từ sáng sớm. Điểm đến đầu tiên của chúng tôi là Công viên Tao Đàn tại quận 1, nơi được xem là “lá phổi xanh của thành phố”, với trên 100 chủng loại cây thảo mộc lâu năm. Nơi đây cũng nổi tiếng với nhiều tiểu kiến trúc độc đáo như đền Hùng, Tháp Chăm, ngôi mộ cổ, khu chùa nhỏ...

Ấn tượng đầu tiên của tôi chính là một không gian với rộng rãi và xanh ngát. Có thể xem đây là một khu rừng nhỏ giữa lòng thành phố lớn. Màu vàng nhẹ của ánh nắng ban mai hòa cùng với màu xanh tươi của cây cỏ, tạo cảm giác rất thoải mái và dễ chịu.

Cùng với hội bạn người Việt Nam, tôi đã tận hưởng một buổi sáng trong lành tại Tao Đàn. Chúng tôi cũng có một buổi party nho nhỏ. Cảm giác được hít thở bầu không khí thoáng đãng và cùng trò chuyện vui vẻ với mọi người đã khiến tôi như trút bỏ được gánh nặng sau một tuần làm việc căng thẳng và nhận được một nguồn sinh khí mới.
 

Rời công viên Tao Đàn, chúng tôi đến với điểm đến tiếp theo là nhà thờ Đức Bà, một kiến trúc lộng lẫy và tráng lệ giữa trung tâm Sài Gòn, nơi được xây dựng bởi người Pháp vào cuối thế kỷ XIX. Đứng trước công trình tuyệt mỹ này, tôi đã không khỏi bất ngờ và hân hoan, thì ra trong Sài Gòn cũng tồn tại phong cách châu Âu cổ kính. Với một người có tâm hồn nghệ sĩ và hoài cổ như tôi, phong cách này thật gần gũi.

Những kiến trúc trong nhà thờ Đức Bà được thiết kế rất đẹp và tinh tế, từ tượng Đức Mẹ, cửa chuông và những vòm kính... tất cả đều tuân theo chuẩn mực Gothic và Roman. Thánh đường rộng lớn, trang nghiêm và rất yên tĩnh nên ngoài những dịp đi lễ, cầu nguyện, người ta còn đến đây như tìm một khoảng lặng cho tâm hồn. Gần đây, Nhà thờ Đức Bà đang sửa chữa nên mọi người chỉ chụp ảnh tượng Đức mẹ phía bên ngoài và tham quan Bưu Điện Thành phố, một ngôi nhà cổ to lớn được xây rất lâu và đến nay được tồn khá tốt.

Sau khi tham quan Nhà thờ Đức Bà thì trời đã xế chiều. Lúc này cả đoàn quyết định sẽ đến một số quán ăn đường phố. Trước đó tôi đã có dịp thưởng thức món phở Việt Nam tại khách sạn Sài Gòn Palace, nó rất ngon và có hương vị độc đáo. Chính điều này đã khiến tôi hào hứng và muốn tìm hiểu sâu hơn về nền ẩm thực Việt Nam.

Thật không quá khó để tìm ra những quán ăn đường phố. Chỉ một lúc sau chúng tôi đã tìm thấy một dải những quán ăn trên lề đường. Điều cần làm chỉ là kéo một chiếc ghế nhựa đến phía mình, ngồi xuống , gọi món và thưởng thức. Tôi đã được ăn thử bánh xèo, bún chả... tất cả đều rất đậm đà và khác biệt.

Mặc dù vậy, tôi vẫn cảm nhận được một sự tương đồng giữa ẩm thực Việt Nam với ẩm thực Ý và Tây Ban Nha: tất cả đều chuộng vị ngon và sự đơn giản. Tôi nghĩ rằng ý tưởng kinh doanh những đồ ăn, thức uống của Ý và Tây Ban nha ở Việt Nam là không tồi chút nào. Tôi cũng có ý định sẽ giới thiệu và quảng bá những món ngon tại đây cho những người bạn châu Âu cũng như quốc tế.
 

SÀI GÒN VỀ ĐÊM LUNG LINH ÁNH ĐÈN ĐẦY THƠ MỘNG  

 

Khi màn đêm buông xuống , đoàn chúng tôi đến Nhà hát lớn Thành phố để xem chương trình À Ố Show. Trên đường đi, tôi ngắm nhìn những cảnh vật xung quanh. Sài Gòn về đêm rất đặc biệt. Vẫn là đường phố với đông người và xe, nhưng huyền ảo hơn dưới những ánh đèn đường lấp lánh. Hơn nữa, những con đường về đêm rất thoáng và không khí cũng dịu hơn, khiến tôi không còn cảm giác choáng ngợp như lúc đầu nữa.

Nhà hát lớn Thành phố Hồ Chí Minh gần đó cũng là một công trình do người Pháp xây dựng vào cuối thế kỷ XIX. Đây cũng là một trong những công trình mang dáng dấp châu Âu Việt Nam nói chung và Sài Gòn nói riêng, với những bức tượng và phù điêu mang đậm chất Tây phương.

Thế nhưng khi vào bên trong nhà hát và xem những buổi biểu diễn, tôi lại thấy những nét đẹp rất đặc trưng của Việt Nam. Bên cạnh việc kết hợp với những yếu tố hiện đại như ánh sáng và âm thanh, những người nghệ sĩ dùng các đạo cụ truyền thống  bằng tre, nứa... tái hiện một không gian sinh động của làng quê Việt Nam, những sinh hoạt và lao động đời thường và nền nông nghiệp lúa nước... tất cả đều rất sống động và rất thực.
 

Tiếp đến, chúng tôi lại ra phố đi bộ Nguyễn Huệ. Đây không phải là lần đầu tiên tôi đến khu này, nhưng vẻ đẹp đa sắc màu của nó thì giờ đây tôi mới phát hiện ra. Con đường giữa khu phố đi bộ này như một nơi gắn liền các công trình của thời đại: từ những công trình kiến trúc cổ điển đang xen với những tòa nhà hiện đại. Nếu được ngồi giữa một nơi thích hợp để nhìn ngắm chúng và trò truyện thì rất thú vị.

Không chỉ là nơi để đi dạo, ngắm cảnh, phố đi bộ Nguyễn Huệ còn là nơi hội tụ vẻ đẹp của nghệ thuật đường phố. Tôi đã xem những màn trình diễn độc đáo của những nghệ sĩ nghiệp dư nơi đây, đa phần đều là những người bạn trẻ. Với tôi, họ là những con người giàu đam mê, nhiệt huyết và đầy tài năng. Những tiết mục của họ rất hay và đáng khích lệ.

Tôi và mọi người cũng tìm đến một quán cà phê gần đường Nguyễn Huệ và ngồi trên ban công để nhìn ngắm toàn thành phố về đêm. Có thể thấy được những cảnh điểm nổi tiếng của Sài Gòn từ phía xa như Chợ Bến Thành, tòa nhà Bitexco, hay con sông Sài Gòn thơ mộng... Tôi bất chợt nhận ra rằng, về ban đêm Sài Gòn còn có một vẻ đẹp lãng mạn bên cạnh sự sôi động gấp gáp của ban ngày.
 

Sau chuyến hành trình này, tôi bắt đầu cảm thấy thích Sài Gòn hơn. Dù đây mới là lần đầu, nhưng tôi đã cảm thấy có cái gì đó rất đối quen thuộc như gắn bó với tôi với nơi này và sẽ thật tiếc nuối nếu phải chia xa. Thật may mắn là tôi vẫn còn có rất nhiều dịp để đến Việt Nam. Chắc chắn ngay khi trở lại, tôi sẽ ghé thăm Sài Gòn và sẽ đi đi du lịch nhiều địa điểm lý thú tại Việt Nam hơn.